Lớn lên khi biết bận quần (vỏn vẹn chỉ có 1 cái quần xà lỏn may bằng bao bột mỳ ^^) khi trời nóng thì lăn đùng bên cạnh cái lu nước mà ngủ ngon lành. Lúc trời trở gió lạnh thấu con (nói một cách chính xác là hắn đó) thì bò lên bếp đất nằm cù đum bên cạnh đống tro, nửa đêm duỗi chân một phát thấy đời mình bốc khói bay lên mây! Ời ... mà cũng lạ thiệt hử, ở quê chả ai có cái bây giờ gọi là nhà dzệ sinh cả, ăn no xách (nó) chạy ra hè nặn ra một cục "một đầu tà một đầu nhọn" xong đâu đó lấy lá mít che lại, còn cái vụ "kia" thì lượm cái que mô cứng cứng làm một cái rẹt, cắm ngay bên cạnh rồi kéo quần lên đi cà khịa móc móc vào mông ^^...
Rứa đó! Khi đã biết cô nào đẹp, cô nào xấu rồi thì thiệt quả ác lai ác báo, trời xui khiến răng không biết lại thích cái con nhỏ mập ú ù u, đi lạch đạch như con vịt Xiêm mới chết chứ! (bi chừ quên lửng cái U MÊ lúc nớ rồi... hỏi mình còn iu hông - Xin tự trả lời là cái "rung rung động động" nớ chỉ là do sự xáo trộn hóc môn của hồi chưa biết nặn mụn thôi!)
Tóm lại ngồi bên ly cà phê (bây giờ nguội mất, chắc phải cho cục nước đá vào quá!) Nghĩ lại cái tuổi thơ của mình răng mà đẹp hết sức tội nghiệp rứa không biết!!!
Bi chừ nằm trên cái giường nệm, ngoài trời mưa gió ầm ầm... nhớ lại cái bao tời đựng gạo lúc tuổi 15 (răng mà nó ấm rứa hử!) Khi phải xa nó thì ngủ bờ ngủ bụi lúc tuổi 20, ngủ bên hàng rào kẻm gai, ngủ dưới gốc cây, ngủ trên chòi canh... ngủ trên những chiếc xe nhà binh ... ngủ trên phi cơ trực thăng, ngủ khắp mọi nơi!!!
Nhưng ít khi nằm ngủ trên cái gọi là (...) như bi chừ!
(Ngẩu hứng KEN ...tặng mấy đứa con đang lam lũ ở VN)
OGXT - Florida, Tết Quý Tỵ
↻
Trở lại Trang Trước
Cập nhập lần cuối cùng lúc 8:30h ngày 31 tháng 1 2012
Phạm Công Hiển
No comments:
Post a Comment