Showing posts with label Truyện Ngắn. Show all posts
Showing posts with label Truyện Ngắn. Show all posts

Sunday, February 4, 2018

Sau Cơn Lũ - PCH


Phố Qui Nhơn nằm "co ro" trong tỉnh Bình Định - mực nước sông chỉ dâng lên xấp xỉ chân giường. Anh tỉnh trưởng tỉnh Bình Định cũng "nằm co" chờ cơn lũ chấm dứt.

Mấy cô nấu kẹo mạch nha ở Quảng Ngãi đang "lo" cho vựa mía ngập đầy nước thì bác tỉnh trưởng tỉnh Quảng Nam đang "cãi lộn" với chú thị trưởng của thành phố Đà Nẵng - dù răng đi nữa, "Quảng hay Đà cũng gà một giống" . Hơn nữa "lá lành phải đùm lá rách" chú ơi !

Trong khi các vị "to đầu" đang "co ro", "cãi cọ" và "lo lắng" thì tỉnh lỵ Thừa Thiên "ních" hết cảnh màn trời, chiếu đất !

Đứng trước máy truyền hình trong khách sạn, tôi lẩm bẩm : Quả thật người trung của tôi hay chọc nhau: Quảng Nam hay "cãi" , Quảng Ngãi hay "lo" , Bình Định "năm co" , Thừa Thiên ăn hết" thiệt là chí lý !

~oOo~


Tôi đáp chuyến bay đầu tiên từ Tân Sơn Nhất đến Đà Nẵng vào một buổi sáng mưa còn nặng hạt. Cảnh vật như xìu xìu ển ển đón chân tôi ... Răng rứa hè ? - tôi tự hỏi. Răng là răng ? - Răng mà chuyến thăm nhà của tôi từ Mỹ lần này lại buồn hiu rứa ? - Rứa là tôi đã nghe lại những người xung quanh trong sân bay Đà Nẵng đang than ngắn thở dài về cơn lũ vừa qua ! Rứa là tôi xìu xuống như cái tàu lá chuối gặp mưa, tôi không còn hớn ha hớn hở như tối hôm qua trong cái khách ấm áp nớ. Rồi tôi lo ngại cho gia đình ngay - một đứa em gái ở Qui Nhơn, một đứa lấy chồng ở Quảng Ngãi và họ hàng bên ngoại thì ở Thừa Thiên...

Ngồi sau chiếc xe thồ (xe ôm), tôi miên man hồi tưởng ...



Tết Mậu Thân, cái tết đau thương, đầy nước mắt nhất của miền trung và riêng của Huế... Viên đạn ác ôn không ai nhắm mà lại trúng ngay cái trán của ba tôi; để lại mẹ một bầy con. Rồi mẹ bỏ Huế từ dạo ấy - mẹ sợ luôn cái căn nhà mang dấu vết của ba .



Hồi đó tôi còn đi học, Lan yêu tôi say đắm. Thế rồi vào mùa hè đỏ lửa năm ấy, tôi đã phải bước chân lên chiếc xe nhà binh chở tôi dến trại nhập ngũ, như đứa con gái vừa tròn mười tám đang sắp sửa bước về nhà chồng - bến trong thì nhờ, bến đục ráng mà chịu . Cái chiến tranh tàn bạo nhất mà tôi đã chứng kiến bằng tai nghe mắt thấy trong lịch sử của nước Đại Cồ Việt, nó đã cướp mất tôi khỏi vòng tay thương yêu của mẹ và đôi mắt ngấn lệ của Lan. Rồi từ đó Lan tự nhiên là đứa con nuôi của mẹ tôi - nuôi hay ruột, không quan trọng mấy vì Lan đã thoát cảnh mồ côi sau cái tết năm nào .



Dòng đời cứ trôi nổi như những chiếc đò trên con sông Hương yêu dấu - đó là Lan ! Còn tôi (?) - chiến tranh đã chấm dứt, đẩy tôi ra khỏi những dòng sông bên kia bể Thái Bình; giấu tôi khỏi tầm nhìn của những người yêu dấu; thả tôi trên vùng đất xa lạ, không có lũy tre xanh, không một bóng dừa hoang dại, cũng chẳng nghe thấy tiếng sáo diều trên bầu trời trong vắt; trăng ở đó không vằng vặc, không chạy đua với sóng gợn của sông Hương, không e thẹn lấp mình sau đọt cau cao ngất... Mạ ơi ! Người tình hởi !



Rồi tôi cũng chấp nhận cuộc sống quá dư thừa vật chất ấy trên mãnh đất tạm dung kia ...

Hơn mười lăm năm quằn quại trôi qua, nỗi hoài mong của người viễn xứ trong tôi cũng có ngày được tạm coi như chấm dứt - năm đó tôi đã về thăm mẹ không phải ở Huế, nhưng cũng ở trên cái mãnh đất thân yêu này . Tưởng tôi như một bóng ma, Lan rụt rè rơm rớm nước mắt: Anh Tấn !!! Anh Tấn ... Mạ ơi !

Mẹ ôm tôi như đứa trẻ ... Khóc cười hả dạ rồi mẹ nấu một nồi nước với sả và lá chanh . Lan hụp đầu trên cái thau nhôm để mẹ tôi gội tóc.

Nhìn cái cổ trắng nuột và bộ ngực tròn quay rung rinh sau chiếc áo mỏng, tôi mỉm cười hỏi mẹ:

- Răng lúc mô Lan cũng đẹp rứa mạ hè ?
- Xí ! Vợ con đùm đề ... còn tán hươu tán vượn !
- Tán hồi mô rứa mạ ?

Lan lí nhí:
- Mạ nói rứa đụng chạm ghê nghe mạ !
- Lan của mạ đâu phải vượn mô ?
- Rứa con là hươu răng mạ ?

Tôi im lặng nhìn Lan và mẹ đang thay phiên nhau gội tóc.

Mẹ quay lại hất đầu :
- Tấn ngồi xuống Mạ gội đầu cho !

Tôi ngoan ngoãn như một đứa bé. Lan mỉm cười nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch:

- Gội đầu xong Mạ cho anh Tấn bú miếng sữa nữa mạ hỉ ?

Tôi ngồi trên "chiếc đòn" hụp mặt trên thau, tận hưởng cái hạnh phúc tuyệt vời hiếm có nhất trong mười mấy năm xa nhà; thứ hạnh phúc trọn vẹn nhất mà mạ và người em gái nuôi đã cho tôi ...



~oOo~


Ánh sáng trắng ngà, cây đa trên mặt trăng lại to, chú cuội già lại thật rõ và mấy con cóc cứ nhảy lung tung trong vườn chè sau nhà mẹ Trên hai chiếc võng song song, hai đứa chúng tôi đu đưa theo từng tiếng kẽo kẹt.

Tôi thì thầm hỏi Lan:
- Răng Lan không đi lấy chồng ?

Lan nhìn trăng hỏi lại: - Tấn có phải chú cuội không rứa ?
- Thì đã đành chú cuội ...

Lan cướp lời:
- ... đang ôm một mối mơ phải không Tấn ?
- Nhưng Lan mô phải trẻ hoài ?
- Mặc kệ Lan ! Tấn đừng lo !

Tôi chịu thua; lúc nào tôi cũng thua Lan cả. Tôi vớ lấy cây đàn đã đứt mất một sợi dây, tôi rên rỉ mấy câu:

Tôi có người bạn thân .
Người ấy tên là buồn .
Hai đứa quen nhau từ ngày mới lớn.
Ngày đó buồn còn xa lạ ...
Không hay đến thăm tôi .
Ngày đó còn nhiều mơ mộng ...
Nên tôi cũng không thân.
Cho đến ngày tôi yêu ...
Ngày biết yêu lần đầu .
Ôi những đam mê của thời mới lớn
Tình yêu là trò chơi lạ
Ai có biết thương yêu về sau ...
Từ đó buồn thường hay lại
Hay đến thăm tôi luôn ...
Buồn ở lại ray rứt ...
Lúc mất người yêu ...
Buồn rủ thêm cô đơn đến đây ...
Chơi mỗi chiều ...
Buồn luôn có mặt ...
Mỗi lần ta nghĩ đến em ...
Sợ rằng lần này buồn sẽ ... Ở lại đây ... mãi
(Nhạc Đức Huy)

Bỗng có tiếng mẹ tôi sau giếng:
- Tấn hát chi lạ rứa hè ?

Tôi ngừng hát lắng nghe tiếng gàu đang giục "bùm bùm" rồi tiếng nước tom tỏm rơi vào lòng giếng. Lan khều tôi :
- Tấn hát tiếp đi !

Tôi mỉm cười : - Buồn chết !
- Kệ tía buồn ! Cho buồn đi chơi luôn !
Tôi tiếp tục rên :

Tôi có người bạn thân .
Người ấy tên là buồn .
Hai đứa thân nhau từ ngày mất nước.
Là những người còn lưu lạc ...
Ai không biết đơn côi ...
Ngồi nhắc mãi về chuyện quê nhà
Lâu quá vắng tin vui ...
Ai biết được cuộc sống
Vật chất dư thừa này
Không thiếu những đêm trằn trọc thức giấc
Cuộc sống của người đi đường
Có chắc giữ không anh ...
Hỏi những người còn ở lại
Ai không muốn ra đi ...
Buồn thật là ray rứt
Những tháng ngày tha hương ...
Buồn rủ thêm cô đơn đến đây ...
Chơi rất thường ...
Buồn xin đến trọ
Nói rằng mình đã quá thân ...
Sợ rằng lần này buồn sẽ ... Ở lại đây ... mãi
Sợ rằng lần này buồn sẽ ... Ở lại mãi đây ...
(Nhạc Đức Huy)

Có tiếng thụt thịt. Tôi bỏ đàn xuống:
- Thấy chưa ! Buồn qua ở trọ bên Lan rồi !

Lan vừa bật cười thành tiếng, vừa rị tay tôi:
- Khi mô vợ Tấn mới đẻ ?

Tôi không muốn giấu Lan:
- Tấn không còn có vợ nữa !
- Răng Tấn láo quá rứa hè !

Tôi giơ hai tay khoe với lan:
- Đây nì ! Lan có thấy chi không ?

Lan thò chân đạp đất, hai chiếc võng chạm vào nhau rồi dừng lại .

Lan buồn bã hỏi tôi:
- Răng rứa Tấn ?
- Vợ Tấn không muốn có con !
- Răng lạ rứa ?

Tôi ngập ngừng:
- Đàn bà ở Mỹ chuộng sự nghiệp, yêu nghề hơn chồng con đó Lan !
- Rứa Tấn làm răng ?

Tôi bật cười :
- Khéo chưa ! Kiếm vợ khác chớ răng !

Lan trườn người béo tôi một cái đau điếng. Tội chụp được tay Lan. Rồi tôi nghe hai quả tim đập thình thịch, những hơi thở dồn đập kéo đến, rồi hai vật âm ấm từ ngực Lan chạm vào mặt tôi ...

Hôm tiễn tôi đi , Lan sờ bụng mỉn cười:
- Bảo trọng nghe Tấn !

Rồi Lan chạy vụt vào trong nhà.

Đó là lần cuối tôi gặp lại Lan ...


~oOo~


Chiếc xe ôm vừa dừng lại trước hiên, tôi vừa trả tiền vừa la ơi ới:

- Mạ ơi !!! Lan ơi ... Tấn đây nì !

Một tiếng choảng vang lên từ sau . Bóng mẹ tôi lật đật bước ra từ căn bếp mù mịt khói .

Mẹ nheo mắt:
- Tấn mô ! Tấn mô rứa ?
- Ngô Minh Tấn ... chứ Tấn mô nữa !

Gần mười năm tôi mới về thăm lại mẹ Sau khi mẹ để lại một vết nước trầu đỏ lòm trên trán tôi rồi mẹ bù lu bu loa đủ thứ chuyện, chuyện trên trời, chuyện dưới bể

Mẹ bẹo má tôi:
- Rứa là mạ hết lo cho mi rồi !
- Răng mạ lại lo cho con rứa mạ ?
- Lụt lớn như rứa mà mi cũng về thăm tao !
- Mấy đứa có răng không mạ ?
- Mô có răng, chỉ có con Lan ...

Mẹ dừng nói. Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi rị tay mẹ mấy lần rồi nước mắt mẹ ứa ra :

- Mạ cũng không biết nơi !
- Răng mạ không biết ?
- Hồi nớ ... Hắn đòi về An Cựu ... Mạ cản hoài mà hắn không chịu nghe .
- Răng tự nhiên Lan đòi đi ?

Thay vì trả lời mẹ tôi tiếp:
- Cả năm sau mạ nhận thư hắn, mạ đòi ra thăm, hắn nói : thôi để con vào thăm mạ, mấy ngày sau hắn vào trên tay bồng thằng Đạt ...

Tôi cắt lời :
- Thằng Đạt ?
- Năm nào hai mạ con hắn cũng về ăn tết rồi lại đi !
- Lan lấy chồng răng mạ không nói cho con nghe ?

Mẹ tôi đánh trống lảng:
- Thôi khi mô rảnh mạ nói hết cho Tấn nghe !


~oOo~


Liên tục mấy ngày, mặt trời cứ thập thò trong những cụm mây . Tôi che mắt vừa nhìn ra phía biển vừa gọi mẹ:

- Mạ ơi mạ !
- Chi rứa Tấn ?
- Con phải đi ra Huế

Ánh mắt mạ chợt sáng trưng:
- Làm răng mà đi đây Tấn ?

Chưa đợi tôi cho ý kiến, Mạ ra sau vườn la lớn:

- Thọ ơi !!! Qua đây cho cô biểu cái ni nì ?

Có tiếng Thọ vọng lại:
- Chi rứa cô ?

Vừa chạy ra sau vườn vừa dáo dát ngó quanh, tôi bắt gặp Thọ đang phạch hàng rào chun vào vườn .

Tôi hét lớn:
- Mạ ơi ! Ăn trộm !

Thọ khua tay nhìn tôi mỉm cười:
- Nghe anh Tấn về hôm qua, mà em lại đi làm về trể...

Tôi cướp lời Thọ :
- Mần ăn ra răng rồi ?
- Kiếm cháo qua ngày thôi anh Tấn ơi!

Vừa vào nhà mẹ tôi ra lệnh ngay:
- Thọ dẫn "Cu Tấn" ra Huế coi thử chị Lan với Thằng Đạt ra răng ?

Thọ ngần ngừ nhìn tôi:
- Để con coi lại hai chiếc xe Honda đã nghe cô ?

Nửa giờ sau, Thọ dựng hai chiếc xe gắn máy có phân khối lớn trước sân nhà mẹ tôi; sau mỗi chiếc kèm theo một bình xăng phụ

Thọ bặm miệng rồi vừa gật đầu vừa nói:
- Nếu mình đi bi chừ thì chiều tối mình lại về đó anh Tấn !

Mẹ tôi nhìn hai đứa:
- Hai đứa mi coi chừng đó !

Tôi trấn an me:
- Đi với thợ máy thì lo chi hè !

Hai đứa tôi ăn vội mấy tô cơm hến của mẹ đã nấu sẵn. Mẹ nhét một chùm bánh ú, một xấp bánh nậm và một phích nước chè nóng vào ba lô của tôi .

Hai chiếc xe rú lên rồi biến mất; bỏ mẹ tôi lại dưới ánh mắt lo ngại .

Ra đến Quốc lộ 1A, chúng tôi chạy song song nhau . Tôi hét lớn trong tiếng gió:

- Thọ biết đừờng rành không rứa?
- Quê nội em mà anh giỡn hoài



Xe vừa đỗ đèo Hải Vân, đường xá có vẻ trở ngại một chút nhưng chúng tôi cũng băng qua được . Đến gần xế thì bọn tôi phải gởi xe lại cho người bà con của Thọ Hai chúng tôi thả bộ trên nhiều đoạn đường lầy lội rồi dừng lại trước một căn nhà ngói có vài lỗ hổng trên mái nhà. Trên hiên nhà đầy rát rưới, đất bùn xám xịt; một đứa bé chừng tám chín tuổi, đang co ro trong chiếc áo tơi, bên cạnh là một cái lồng sắt có năm con chó con đang run rẩy ...

Thọ lên tiếng:
- Phải cháu tên Đạt không rứa ?
- Dạ !

Tôi cỡi cái áo lạnh nhào tới trước mặt Đạt. Giọng tôi hốt hoảng:
- Mạ mô rồi Đạt ?

Thằng bé oà lên khóc, nó vừa ho sù sụ vừa trả lời tôi:
- Mấy ngày rồi ... con không thấy mạ trở lại nữa !
- Rứa mạ đi mô ? Con biết không ?

Đạt vừa khóc vừa lắc đầu . Tôi sợ đôi mắt còn chứa đựng vẻ đau đớn của thằng bé nên tôi không dám hỏi nữa .

Tôi choàng chiếc áo ấm vào Đạt rồi tôi cõng nó đi quanh ra sau vườn nhà. Khung Cảnh ngổn ngang, xiêu vẹo, lầy lội tới ống chân... Tôi vội quay lại trước sân trong khi Thọ thở hổn hển:

- Em hỏi quanh không ai thấy chỉ mô hết !

Nhìn cái cảnh đổ nát tan thương đó, tôi cõng Đạt như đang chạy trốn trên những con đường quanh xóm.

Vừa nhìn năm con chó con trên tay, Thọ vừa đề nghị :
- Chắc mình về hè ? Nếu không trời tối thì khổ thêm !

Tôi hoang mang:
- Bậy quá !

Quả thật, bọn tôi đã gần như kiệt sức. Ra khỏi làng; đến chỗ gởi xe, chúng tôi nói với người bà con của Thọ là Đạt đã vào Nam Ô, nếu gặp Lan nhờ anh nhắn lại .

Sau xe Thọ trong chiếc lồng sắt, năm con chó con đang chui rúc vào nhau dưới mớ lá tơi .

Ăn liên tục mấy cái bánh ú, Đạt bị tôi cột cứng vào lưng, dưới lớp áo mưa . Chiếc xe gắn máy rú lên và tôi rời Huế với tâm trí ngổn ngang, muôn vạn nỗi đau buồn. Với sức ấm của tôi, Đạt chìm vào một cơn ngủ dài .

Tôi thì thầm cho chính tôi nghe:
Đạt ơi ! Cậu sẽ nói răng với Đạt bây chừ ???


~oOo~


Hai chiếc xe gắn máy vừa đỗ đèo Hải Vân tôi thở phào nhẹ nhỏm. Đạt cựa mình bấm tay tôi:

- Cho con đi tiểu ?
- Còn tí nữa là tới nhà, Đạt nín được không rứa ?
- Chắc không nổi nữa mô !

Tôi tấp vào lề, tháo chiếc dây thừng khỏi lưng tôi, Đạt leo nhẹ xuống xe . Bóng Đạt trải dài trên bãi cỏ trước mặt. Tôi vội tắt đèn ...

Im lặng, Đạt nắm cánh tay tôi leo lẹ lên sau lưng, rồi Đạt nói:

- Đừng cột con nữa !
- Bu cứng nghe Đạt !
Thằng bé úp mặt vào lưng tôi và hai chiếc xe rú lên thật đều trong không gian tĩnh mịch. Và, chúng tôi dừng lại trên sân nhà mẹ, nhìn đồng hồ vừa đúng nửa đêm. Thọ vừa cởi cái lồng sắt đưa cho tôi, vừa nói nhỏ:

- Em hơi mệt ! Để em khóa hai chiếc xe lại với nhau ! Mai tính sau !

Tôi cảm ơn Thọ . Tay xách lồng chó, tay nắm Đạt đi quanh lại cửa sau . Đèn bỗng bật sáng; Mẹ tôi che mắt nhìn ra . Đạt ùa vào ôm cứng lấy cổ mẹ tôi. Hai bà cháu khóc ré lên làm mắt tôi cay xé như gặp ớt ...



Tôi mệt lả người . Vừa ngã người trên giường mẹ, tôi đã chết luôn cho đến khi tiếng cục tác của đàn gà mái và những tiếng chim chíp thật êm tai của đám gà con. Tôi mở bừng mắt và tưởng chừng như vừa trải qua một cơn ác mộng ...



~oOo~


Hai bà cháu đang ôm nhau ngủ trên chiếc giường bên cạnh. Tôi rón rén bước ra sân ưỡn ngực ngáp luôn hai cái . Bỗng tôi thấy hai vết chân chống của hai chiếc xe gắn máy trên sân; tôi chạy vội vào đánh thức mẹ:

- Mạ ơi ! Hai cái xe mô rồi mạ !

Đang ngái ngủ, mẹ tôi hỏi:
- Xe ... mô ... !

Trong khi tôi đang hốt hoảng, mẹ nhừa nhựa:
- Thằng Thọ đem về hồi sáng rồi !

Tôi thở phào nhẹ nhỏm. Trong khi mẹ đánh thức Đạt, mẹ nhờ tôi:

- Bưng cái nồi "nước sả" ra sau nhà giùm mạ đi !

Rồi mạ rị thằng Đạt ngồi dậy trên giường; nó dụi mắt nhìn tôi trong lúc tôi khum lưng chờ nó. Tôi cõng nó xuống bếp. Mẹ tôi lẽo đẽo theo sau .

Mẹ pha thêm nước lạnh trong thau lớn rồi tuột quần Đạt tắm gội thằng bé lia lịa . Xong mẹ ra lịnh cho tôi:

- Mi nữa ! Bộ chờ mạ tuột quần răng rứa !

Tôi ngoan ngoãn hơn Đạt ...



Mùi sả và nước ấm làm tôi và Đạt tươi hẳn lại. Tiếp theo một tô bún Huế cay xé môi; tôi bụm tai nhảy lia nhảy lịa . Đạt mỉm cười nhìn tôi . Đó là nụ cười đầu tiên trên khuôn mặt có cái trán hơi dô, cái miệng hơi rộng và đôi mắt quen quen mà tôi đã từng soi mình trong đó - cái đôi mắt rất đẹp; đôi mắt buồn vời vợi; đôi mắt mà tôi không dám nhìn lâu, e rằng tôi sẽ tan biến vào trong đó. Rồi tôi lại sợ đến cả cái nụ cười của Đạt nữa - tôi sợ cái niềm vui của Đạt sẽ tan biến theo nổi buồn đang bắt đầu len lỏi vào tim tôi. Khi nỗi đau đã đến mức tận cùng, tôi nhỏ nhẹ hỏi Đạt:

- Mạ đi mô Đạt có còn nhớ không ?

Đạt sụp mắt xuống, vân vê cái ví của Lan đang đeo trên cổ rồi Đạt từ từ kể cho tôi nghe ...

Bữa nớ ... Trời mưa lớn ... Mưa cả ngày lận, mưa tới chiều luôn ! Mạ đang rửa chén đằng sau hè, còn Đạt đang giỡn với mấy con chó con mới đẻ mới ba bốn ngày chi đó.

Thình lình mạ nói:
- Đạt ơi ! Lụt lớn lắm ! Đạt mang chiếu mền lên trên gác giùm mạ đi !

Con trèo lên gác rồi thả dây xuống, con kéo hết mền mùng lên. Một chặp lâu, mạ mang cái lồng chó lên với một bọc mì gói .

Con hỏi mạ :
- Làm răng mang con chó cái lên ?

Mạ nói:
- Để tí nữa đã !

Lúc đi ngủ, con dòm xuống thấy nước đầy nhà rồi con chó cái sủa hoài . Mạ biểu con thả sợi dây xuống, mạ cột con chó vào rồi mạ với con kéo hắn lên. Lúc gần sáng con mắc tiểu, mạ nói:

- Đái đại xuống nớ đi !

Đang tiểu, con thấy nước lên tới gần sàn gác. Một hồi lâu, trời sáng, nước ngập đến chưn luôn ... Mạ lấy miếng vánca.y hoài mới gỡ ra được mấy tấm ngói . Mạ tròng vô cổ con cái ví của mạ đang gói trong bịch giấy ny-lông mạ nói :

- Chui lên nóc nhà đi !

Ngồi trên nớ, con gỡ thêm ngói ra một lỗ bự rồi mạ chun lên. Mạ đưa con cái áo mưa bọc đầy mì gói rồi mạ kéo mấy con chó con lên nữa ! Nói đến đây đạt bỗng bật khóc thành tiếng.

Tôi nín thở, rung vai Đạt:
- Răng nữa Đạt ?
- Mạ ... kéo con chó cái lên khỏi nóc nhà ... hu hu hu ... mạ ... hu hu hu ...

Tôi hét lớn:
- Mạ răng Đạt ... ?
- Mạ trợt xuống nước với con chó. Con thấy mạ bơi được một đoạn, rồi con không còn thấy mạ nữa ! Còn con chó cái bị nước lôi đi luôn ...



Đạt khóc lớn nhất ! Đến mẹ tôi ... Tôi cũng không cầm được nổi cơn đau tận xương tủy ... Ba chúng tôi ôm nhau trên chiếc ghế dài . Tôi đặt Đạt lên đùi và ôm thằng bé vào lòng mà tim tôi như vỡ ra từng mãnh vụn. Tôi nghiến răng nuốt nỗi đau thương ... Lan ơi ! Còn đâu những ngày xưa thân ái; còn đâu nụ cười và ánh mắt đắm đuối của em ! Nước mắt tôi cứ nhỏ xuống người Đạt; nhỏ xuống như cơn lũ vừa qua ...

Và nước mắt rồi cũng cạn khô, để lại sự trống vắng khó tả trong lòng tôi .

Tôi cúi xuống hỏi Đạt:
- Rứa ba Đạt mô rồi ?
- Mạ nói "Ba Tấn" đi lạc hồi Đạt còn nằm trong bụng mạ !

Tôi giật thót người . Đạt rơi xuống khỏi vòng tay của tôi . Ngửa mặt nhìn thẳng vào mắt tôi rồi thằng bé mở cái ví trên cổ đưa tôi tấm hình và nói:

- Khi mô Bác thấy mạ với "Ba Tấn" của Đạt bác chỉ giùm Đạt đi !

Đó là tấm hình của Lan với tôi chụp hơn hai mươi năm về trước.

Tiếp theo tấm ảnh, Đạt đưa tôi cái giấy khai sanh với mấy hàng chữ:

Họ & Tên: Ngô Tấn Đạt . Cha: Ngô Minh Tấn . Mẹ: Vũ Thị Phương Lan

Nhìn cái trán dô ra , cái miệng hơi rộng của tôi và đôi mắt ươn ướt của Lan trên khuôn mặt khá đẹp của thằng Đạt, tôi như ngất xỉu , mắt tôi hoa lên, chân tay run rẩy . Mơ mơ tỉnh tỉnh ...Tôi loạng choạng chạy vội ra sau vườn, bỏ Đạt và mẹ tôi đứng đó ...



Tôi đứng trong vườn chè nơi mà Lan đã "béo" tôi gần mười năm về trước, tôi thầm thì trong ánh nắng của ban mai: "Rứa là Lan đã thay anh đi lạc rồi !" . Bỗng tiếng Đạt đằng sau lưng tôi:

- Ba Tấn đó phải không ?

Bốn mắt chạm nhau như sức hút cực mạnh của nam châm. Đạt chạy lại ôm chầm lấy tôi . Tôi cõng Đạt vào nhà.

Đạt bấu cổ tôi và hỏi:
- Răng ba đi lạc rứa ?
- Ba không biết nữa !
- Rứa khi mô ba tìm lại mạ ?
- Chắc mạ đi lạc lâu hơn "Ba Tấn" đó Đạt ơi !!!

Dưới chân cha con tôi, năm con chó con đang quấn quít bên nhau .

Sau cơn mưa trời lại sáng (???)

- Hết -

New York, Ngày 30 tháng 11 năm 1999
Tặng tất cả những bà mẹ của đất Thần Kinh.
PCH

Monday, February 11, 2013

Giọt Nước Mắt Tình Cờ


Tự Truyện - OGXT

... Sau mối tình đơn phương với con bé hàng xóm.

Đứa con gái này tên là Thử. Hồi đó Thử hay đi sinh hoạt với gia đình Phật Tử vào mỗi chiều Chúa Nhật hay những hôm có lễ lớn. Bọn con trai thì đứa nào đứa nấy đều lắm le, lắm lét nhìn Thử, nhưng đến lúc hát bài "giây thân ái" để "chia tay" ai về nhà nấy thì không có đứa nào dám đứng gần Thử.

Vấn đề rất dễ hiểu là con trai lẫn con gái ai cũng sợ bị "điện giựt" bất ngờ - Nếu cô cậu nào "vô phước" phải nắm tay nhau thì có nước độn thổ mất. Do đó cái vòng tay của "giây thân ái" luôn luôn được nối liền bọn con trai với đám con gái bởi hai cánh tay của một chị hay một anh huynh trưởng. Hôm nào các anh hay mấy chị vắng mặt thì cái vòng tròn đó bị cắt làm hai khúc. Những hôm như vậy thì dì Thục hay thầy Trí Việt phải nhảy vào thay thế.

oOo

Bác gia trưởng gia đình Phật tử có việc phải đi gấp, mấy anh chị huynh trưởng đang họp hành về việc cắm trại cho ngày Phật đản sắp tới . Hắn được anh đoàn trưởng giao nhiệm vụ kết thúc buổi sinh hoạt.

Hắn đứng trước sân chùa, lặp lại những việc mà mấy anh chị huynh trưởng vẫn thường hay làm. Hắn chụm những ngón tay lại trên đỉnh đầu và thổi còi với âm hiệu tập họp.

Có hai chỗ nối liền "thiếu nam" và "thiếu nữ"; một chỗ đã có hai cánh tay của chị em thằng Lân, nơi còn lại là một khoảng trống. Nhìn cái vòng tròn nửa nam nửa nữ đang bao vây quanh hắn; hắn cảm thấy ngài ngại, nhưng trong lúc này hắn không có sự lựa chọn nào hết.

Hắn rời chỗ đứng giữa vòng tròn, gồng mình đứng vào cái khoảng trống còn lại . Thử đang đứng bên phải của hắn và bên trái là bọn con trai. Làm nhiệm vụ thay thế đoàn trưởng, hắn là người phải khởi đầu bài hát. Hắn khom người xuống, mọi người đều làm theo. Hắn ráng gân cổ rống lên:

Giây ... thân ái ... lan rộng ... muôn nhà .
Tay ... sắp xa ... nhưng tim không xa .
Vui tươi ta biết ... trong lòng nhớ lòng.

Ca ... hát vang ... không gian đơm hoa ...
Đường tuy xa ... nhưng tình bao la
Tiếng ... hát theo hương thơm nhạc truyền
Dù cách xa ngàn dặm nhưng gần
Ca hát vang ... Chia tay ..... đừng ... buồn...

Giây ... thân ái ....."

Những cánh tay chéo nhau ngang bụng, tay phải người này nắm tay trái người kia. Đang đưa lên đưa xuống, hắn quơ tay nắm lấy tay Thử. Cái nắm tay như bị điện giật làm Thử đỏ mặt. Tiếng hát dường như chùng xuống và những con mắt trong vòng tròn đều đổ dồn về hắn và Thử.

Hắn quay sang Thử nói nhỏ:
- Kệ họ!
- Kệ răng được?
- Cứ tự nhiên đi!
- Răng nắm tay ẩu rứa?
- Ai biết mô na!

Sau những lần sinh hoạt khác, giữa hắn và Thử là cuốn sổ tay được cuộn lại, là vật nối liền cái vòng tay thân ái ấy .

Hắn không biết cuốn sổ tay đó đã biến đi đâu mất mà thay vào đó là cái bàn tay tê tê của Thử... Cái nối liền mới mẽ này lại có vẻ như chờ chờ, đợi đợi làm sao ấy. Những tiếng xầm xì hay những lời chọc ghẹo của bọn trẻ cũng biến theo cuốn sổ tay luôn.


oOo

Hôm đốt lửa trại, sau khi cả gia đình Phật Tử đều ngồi quanh đống củi . Cũng nửa vòng con trai và nửa vòng con gái. Bác gia trưởng gia đình Phật Tử mời thầy Trí Việt châm lửa. Đợi đống củi cháy bừng, thầy cất tiếng hát:

"Cùng nhau múa xung quanh ... vòng. Cùng nhau múa ...cùng vui.
Cùng nhau múa xung quanh ... vòng. Vui cùng vui ...múa đều.
Nắm tay nhau bắt tay nhau vui cùng vui múa vui .
Nắm tay nhau bắt tay nhau vui cùng vui ... múa ... đều"

Vừa hát, vừa vỗ tay, vừa nhảy lò cò, thầy tiến về phía con gái, kéo tay từng đứa một ra múa với thầy.

Theo luật "Múa vòng" thì ai bị thả chỗ nào phải ngồi nơi đó. Chẳng bao lâu thì cái vòng tròn thân ái đã lẫn lộn con trai với con gái và Thử bị thả trước mặt hắn.

Hắn nhìn thấy má Thử đỏ hồng. Hắn không biết có phải vì đống lửa đang cháy hay phải ngồi bên cạnh hắn.

Hắn quay sang hỏi:
- Răngkhông chạy về với họ?
- Họ nào?
- Bạn Thử đó!
- Bộ muốn tui "quì hương" răng?

Hắn lúng túng gãi đầu:
- Mô có ... Tại ...

Thử vừa đứng dậy vừa cướp lời hắn:
- Không thích ngồi chung phải không?

Hắn chụp cánh tay kéo Thử ngồi xuống, vì mất thăng bằng nên Thử té nhào vào người hắn. Hắn bắt gặp một mùi thơm là lạ từ mái tóc của Thử đang phủ kín mặt hắn. Tim hắn đập thình thịch. Hắn cứ tưởng rằng "thế là hết", nhưng Thử lại ngồi bịch xuống và nhìn thẳng vào mặt hắn nói nho nhỏ:

- Răng lúc nào cũng ẩu rứa?
- Ẩu mô?
- Biện hộ hoài, tội lớn lắm đó!
- Cho xin lỗi đi?
- Không tha mô!
- Rứa muốn tui lội qua sông răng?
- Ừ... lội đi, thử có hít tội không,
- ... lội vài vòng mới hít!
- Rứa ... Để tui tìm sông mô sâu hỉ?!
- Bộ nghỉ chơi thiệt hả?
- Ừa!!!

Sau bữa đốt lửa trại, lần sinh hoạt kế tiếp, bác gia trưởng cầm ba nén hương đưa cho hắn. Hắn gãi đầu gãi tai nhìn bác thật tội nghiệp. Hắn liếc mắt nhìn Thử như van xin. Hắn đốt cây nhang đầu tiên, vừa cắm lên chiếc lư đồng bên cạnh tượng Quan Âm vừa quỳ xuống. Nén hương thứ ba vừa tàn thì "giây thân ái" cũng sắp đến. Đó là lần quì hương đầu tiên và cũng là lần cuối của những buổi sinh hoạt với Thử.

Chủ nhật kế tiếp, bác gia trưởng xách cái búa đưa cho hắn và bác chỉ tay vào đống cây khô sau chùa. Hắn hết nhìn đống cây rồi lại nhìn bác.

Bác mỉm cười nói với hắn:
- Hôm đốt lửa trại mình đốt hết đống củi của dì Thục. Hôm nay em phải đền lại cho dì!

Nói xong bác bỏ đi một mạch. Hắn trố mắt nhìn theo bác, nhưng rồi hắn cũng im lặng thi hành cái hình phạt thứ hai mà do cái kéo tay "ẩu" của hắn đã làm Thử té nhào hôm nọ.

Bửa xong đống củi thì "giây thân ái" lại sắp bắt đầu. Hắn cảm thấy xấu hổ quá, hắn không dám ló mặt ra. Miệng hắn khô rang, hắn cảm thấy đói bụng. Hắn lủi thủi vào bếp xin dì Thục miếng nước lạnh.

Thấy hắn vào, dì Thục vừa cười vừa hỏi:
- Làm chi mà bị phạt nặng rứa?

Thay vì trả lời dì Thục, nước mắt hắn lại ứa ra. Hắn quệt mắt thật nhanh nhưng đã quá trễ, dì Thục đã thấy hắn khóc. Dì kéo hắn vào tận trong bếp.

Vừa rót nước cho hắn dì vừa an ủi:
- Nhiều đứa bị phạt nặng hơn ri nữa. Có lúc thầy Trí Việt phải can bác gia trưởng đó!

Hắm ấm ức:
- Nếu không ai tâu, thì làm răng bác biết chuyện con làm Thử té?

Thay vì trả lời hắn, dì hỏi lại:
- Có cơm nguội hồi trưa nè! để dì hâm lại canh hỉ?

Hắn thường ăn cơm ở chùa nên hắn không ngại mấy. Hơn nữa thấy dì Thục nhìn hắn chờ đợi nên hắn đành gật đầu. Hắn lấy đủa gắp một cục cơm cháy, vừa nhai vừa đợi canh.

Có giọng con gái từ sau lưng hắn:
- Bác gia trưởng thấy tui té đó!!!

Thử đang đứng sau lưng hắn lúc nào hắn cũng chẳng biết. Có lẽ đó là lý do mà dì Thục không trả lời câu hỏi của hắn lúc nãy.

Hắn quay lại nhăn nhó:
- Rứa ... đã hết tội chưa?

Thử vừa chỉ tay vào bát cơm nguội vừa trả lời hắn :
- Khi mô ông thấy bát cơm đó lên hơi thì mới hết tội!

Hắn sực nhớ đến câu: "Nực cười cơm nguội lên hơi", hắn vừa cười vừa nhìn dì Thục chan canh nóng vào bát cơm nguội. Hắn mang ơn dì Thục không biết bao!!! Hắn nhắm nghiền đôi mắt lại, vừa ngửa mặt về phía Thử, vừa chu mỏ huýt sáo. Dì Thục thì cười nức nẻ.

Hắn nghe một tiếng "Xí" thật nhỏ. Mở mắt ra, hắn thấy bóng Thử đang xuyên qua cửa nhà bếp.

Có lẽ vì cơm nguội lên hơi, hay tại dì Thục mà hắn và Thử "kết" nhau từ hồi đó. Ba mẹ hai đứa cũng rất thân nhau và chấp nhận cho hai đứa thành "chú thím". Chỉ đợi ngày lành, tháng tốt là ba mẹ hắn sẽ mang trầu cau đến nhà Thử.

Ôi, chiến tranh tàn nhẫn quá! Hắn chạy tuốt qua Mỹ còn Thử thì lại sang bên Tây Đức. Lúc đó ba Thử bị bệnh nặng, mẹ Thử đang lam lũ nuôi chồng.

Hắn cứ hi vọng rằng một ngày nào ấy hắn sẽ gặp lại nàng trên một vùng đất tạm dung nào đó.


oOo


Theo đúng dự tính thì sau khi máy bay hạ cánh từ Đài-Bắc, hắn sẽ về đến nhà ba mẹ hắn lúc trời vừa sắp tối. Vì cơn mưa dông bất ngờ đã làm trễ chuyến bay chiều hôm đó, nhưng rốt cuộc thì chiếc taxi cũng đã thả hắn ngay dưới con dốc không xa nhà ba mẹ hắn lắm; nếu đi bộ thì phải tốn năm mười phút.

Mưa vẫn còn lâm râm, gió thổi có vẻ mạnh. Hắn mang cái túi hành lý nặng gần 30 kí, lết bộ trên con đường mòn tối om, không một bóng người. Thỉnh thoảng hắn hụt chân vào những vũng nước đang đọng lại trên mặt đường. Mỗi bước chân hắn bước là mỗi tiếng ọt ẹt kèm theo của đôi giầy đầy nước. Hắn cố nhìn kỹ những căn nhà về phía bên phải của con đường mòn và mong sao đến nhà càng sớm thì càng tốt.

Cái bịch hành lý "chết toi" đó đã làm hắn toát mồ hôi. Chịu hết nổi, hắn đành đừng lại nhủ thầm: "Chả lẽ mình đi lạc đường hay sao?". Con đường này đâu có xa lạ gì đối với hắn trong hai mươi năm trước. Vả lại lần thăm ba mẹ hắn gần ba năm trước đây, hắn đã thường thả bộ xuống con dốc này. Hắn sực nhớ ra rằng ba hắn có nói: "Sớm muộn gì thì mình cũng phải dời nhà" . Hắn tự hỏi: "Không lẽ nhà nước tịch thu đất rồi sao?".

Hắn tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, đến khi hắn thấy tấm bảng "Hải Vân Sơn Tự" thì hắn biết chắc một điều là hắn đã băng qua khỏi nhà ba mẹ hắn xa lắm. Dầu muốn dầu không, hắn phải quay ngược lại đoạn đường mà hắn đã đi qua. Hắn bắt đầu lo sợ, hắn đánh bụng sẽ hỏi thăm mấy nhà bên đường.

Đang đi ngược lại, bỗng hắn dừng lại trước một căn nhà có vẻ quen thuộc. Dưới thứ ánh sáng xanh xanh, lập lòe của chiếc máy truyền hình pha lẫn với ánh đèn điện xuyên qua cánh cửa bên hông nhà, hắn nhìn thấy cái giếng nước quen quen lờ mờ nằm trên sân. Tim hắn bắt đầu đập mạnh.

Hắn gở cái mảng kẽm gai rào qua cổng nhà trong khi con chó đang sủa. "gâu gấu". Hắn sè sẹ bước về phía ánh sáng và đứng tần ngần trước cửa. Mẹ hắn đang nằm trên chiếc giường gỗ, ba thì đang ngồi khoanh tay bên cạnh mẹ và sóng mũi hắn chợt nong nóng.

Hắn đứng đó khá lâu. Nhìn ba mẹ hắn đang say mê xem cải lương, thình lình hắn vọt vào nhà, vật ba hắn ngã xuống giường. Mẹ hắn la ơi ới, mặt mày bà không còn một chút máu. Hắn vội bá cổ mẹ hôn lấy hôn để. Hết hôn mẹ rồi đến hôn ba. Hắn nhảy tọt xuống giường, giơ cả hai tay lên trời, đứng trước ba mẹ nhe răng cười toe toét.

Ba há hóc miệng nhìn hắn, còn mẹ thì nước mắt dầm dề. Bà vừa quệt mắt vừa gượng cười:
- Tau biết mày sắp dề... chớ bộ!

Ba la hắn:
- Cái thèng mi ẩu quá mi!

Hắn đắc chí:
- Bộ ba sợ đứt gân máu sao ba?
- Hôm tết mi núa mi không dề mà!
- Đi Về thình lình như vậy mới vui chớ ba!

Mẹ hắn chen vào:
- Thôi đi tắm đi ông! Hôi rình!

Hắn vừa đi vào nhà tắm vừa trả đũa mẹ :
- Việt Kiều mà mệ chê hôi há, chớ mệ tên chi rứa?

Từ nhà tắm đi ra, hắn vừa vò đầu vừa hỏi mẹ:
- Có gì ăn không?

Mẹ hắn bật cười:
- Có cơm cháy trong bếp đó! Không biết con chó hắn đã ăn hết chưa?
- Sao lúc nãy nó sủa mà mệ không nghe?
- Tối mô hén lại không sủa, hơi sức mô mà nghe!

Hắn đi ra phía trước sân nhà, vừa kéo túi hành lý ướt mèm vừa hỏi vọng vào:
- Sao ba đốn mất hàng cây kiền-kiền vậy?

Mẹ hắn lên tiếng:
- Tau bán được 5 triệu đó!
- Mệ không còn nhớ là đốn cây cũng mang tội sát sinh sao?

Hơn hai mươi năm qua, không biết bao nhiêu bảo tố, cái hàng cây đó vẫn đứng sừng sững. Chỉ một sớm, một chiều, chúng đã biến mất. Hắn cảm thấy tưng tức, thương hại cho hàng cây kiền-kiền làm sao. Chuyện hắn đi lạc đường trong lúc về thăm ba mẹ của hắn trong mùa hè này cũng tại cái vụ đốn cây ẩu của mẹ hắn mà ra, nhưng hắn không nói cho ba mẹ biết. Dầu sao thì lần sau hắn có về thăm ba mẹ, hắn sẽ không còn nhờ vào hàng cây kiền-kiền để làm dấu cho căn nhà của ba mẹ hắn nữa. Có lẽ cái giếng nước hơn ba mươi tuổi kia bao giờ cũng là bạn của hắn cả.

oOo


Hắn và thằng em đang phì phà những điếu thuốc, thong thả đợi từng giọt cafe đang nhỏ xuống trong cái ly nho nhỏ. Đối diện quán là ngôi chùa năm xưa, bên trái ngôi chùa là quán sửa xe Honda của em họ hắn. Thọ bỏ dở chiếc xe gắn máy đang sửa băng qua đường nhập bọn.

Đang tán gẫu về chuyện cũ, Thọ chợt hỏi hắn:
- Anh biết bả ở mô không?
- Bả nào?

Thọ cười:
- Bà Thử đó ...

Hắn như từ trên trời rớt xuống đất một cái bịch. Tim hắn đập "lộn xà ngầu" .

Hắn trợn mắt nhìn Thọ :
- Trời đất ơi! 20 mấy năm rồi!

Thọ vừa chỉ tay qua quán bên cạnh vừa nói:
- Qua quán bả chơi đi!

Hình như chiếc ghế hắn đang ngồi có cái lò xo búng hắn rơi xuống trước mặt Thọ. Không một chút do dự, hắn trố mắt ừ đại :
- Đi!

Hắn bỏ thằng em ngồi lại một mình. Vừa bước vào quán bên cạnh, Thọ liền hỏi anh chủ quán :

- Chị Thử có nhà không?

Anh chủ quán không mấy thân thiện hất mặt trả lời:
- Thử đang ở trong nhà!

Vừa lúc đó Thử đi ra, thấy Thọ Thử hỏi:
- Thọ cần cho rứa?

Thọ vừa gãi đầu gãi tai vừa nói :
- Dạ mô có cần chi mô! Có ông ni muốn chào chị mà!

Thử hết nhìn hắn rồi lại nhìn anh chủ quán. Cái quán nước vắng tanh, lại càng tẻ nhạt thêm. Không ai nói gì với nhau cả. Lâu thật là lâu, bỗng Thử nhìn thẳng vào mặt hắn. Nước mắt Thử ứa ra hai vệt dài trên má. Cũng may, nếu không có anh chủ quán và Thọ đứng ở đó, chắc chắn hắn phải chảy nước mắt theo.

Thử quệt nước mắt và cười thật tươi. Cái nụ cười ngày nào vẫn còn đó, với khuôn mặt già giặn và đẹp hơn xưa. Thử nhìn hắn thật lâu. Hắn cảm thấy bối rối với ánh mắt của Thử. Thấy vậy Thử lên tiếng:

- Mấy năm trước, sau khi em về lại Việt nam, "ba" nói anh vẫn còn bên nớ!

Hắn có vẻ hối tiếc:
- Sao về ẩu vậy?
- Tại học cái "Ẩu" của anh đó!

Hắn bật cười:
- Tôi ẩu đâu bằng Thử
- Anh mới là ẩu đó!
- Thử cho tôi xin một bát cơm nguội đi!

Thử đánh một phát vào lưng hắn. Hắn nhìn anh chủ quán cầu cứu :
- Thấy tui hiền nên ăn hiếp hoài!

Thử vừa cười vừa nói:
- Chắc cơm nguội của dì Thục hết lên hơi rùi anh ơi!

Hắn và Thử say sưa kể chuyện lưu lạc của hai đứa. Nhắc lại "giây thân ái" năm xưa, chuyện đám hỏi bị bỏ dở, hai đứa lại đỏ mặt cười ngất nga, ngất ngưởng. Anh chủ quán ngồi bên cạnh vừa pha nước cho hắn vừa lắng nghe hai đứa kể chuyện ngày xưa. Bây giờ đến phiên anh chủ quán lắc đầu, hết nhìn hắn rồi lại nhìn Thử.

Lúc hắn ra khỏi quán, Thử còn nói với theo:
- Nhớ xuống thăm "mẹ" nghe anh?!

(Đố các bạn anh chủ quán là gì của Thử vậy?)
Hết

OGXT - Ngày 3 tháng 9 năm 1999



Trở lại Trang Trước

Cập nhập lần cuối cùng lúc 8:30h ngày 31 tháng 1 2012
Phạm Công Hiển